Bài viết

Biết và Ơn

Mặc dù trải qua biết bao nhiêu năm tháng, thì những lời dạy dỗ của ông cha ta luôn được khắc ghi trong lòng. Từng câu từng chữ trong kho tàng ca dao tục ngữ của ông cha đều rất quý giá đến mức mà chúng ta có thể học hỏi được biết bao nhiêu điều hay lẽ phải trong cuộc sống. Và trong kho tàng trí tuệ vô bờ ấy, có một câu nói mà con chẳng thể nào quên: “Uống nước nhớ nguồn”.

 

Câu nói này muốn nói rằng chúng ta nên biết ơn và biết tưởng nhớ đến thành quả công lao của người đi trước. Đây là lời giải thích mà thuở bé con đã được dạy dỗ. Do vậy, cha mẹ lúc nào cũng dặn dò con phải biết ơn và luôn nói “cảm ơn” người khác đặc biệt là những người lớn tuổi hơn.

 

Dần dần, con lớn khôn, lời cảm ơn năm nào mẹ cha dạy bắt đầu trở thành một câu từ xã giao hàng ngày mà con chẳng còn trân trọng. Con bây giờ không còn là bé con mà cha mẹ luôn bảo bọc, cuộc sống khiến con nếm trải qua bao nỗi niềm mà cha mẹ luôn lắng lo. Kể từ ngày con vấp ngã, con dần thấm thía sự “biết” và “ơn”  mà cha mẹ đã dạy, con dần trân quý tình yêu thương mà cha mẹ đã trao.

 

“Biết” và “Ơn”. Hai chữ khiến con vực dậy khỏi bùn lầy của cuộc đời, giúp con vững chãi để tiếp tục đương đầu với bao nhiêu khó khăn và chông gai. “Biết” là khi ta có nhận thức về một sự vật hay hiện tượng nào đó. Còn “Ơn” là những điều tốt đẹp, có lợi ích mà ta nhận được. Biết và ơn là hai chữ luôn song hành với nhau để thể hiện lòng biết ơn của chúng ta, với tất cả mọi thứ.

 

Nhưng cuộc sống vốn xô bồ và tấp nập, khiến chúng ta quay cuồng trong công việc và các mối quan hệ xã hội. Từ đó, chúng ta chẳng hề nhận biết cái ơn mà mỗi ngày đều hiện hữu xung quanh chúng ta. Và cũng vì lẽ đó, chúng ta chìm đắm trong một cuộc đời khổ đau khi bao khó khăn đau thương cứ ập tới, chúng ta tha hoá dần để thỏa mãn những dục vọng cá nhân. Để rồi, chúng ta quên đi hình ảnh đứa trẻ năm nào, đứa trẻ được hình thành từ biết bao nhiêu cái “ơn” của cuộc đời mới có thể bước được đến phút giây hiện tại.

 

Con cũng từng bị cuốn vào dòng xoáy đau khổ ấy, nhưng may mắn thay câu nói của ông cha ngày nào lại khiến con tỉnh thức. “Uống nước nhớ nguồn” chỉ vỏn vẹn bốn chữ nhưng chất chứa bao nhiêu ý nghĩa khiến cho cuộc đời con người chúng ta trở nên tươi đẹp hơn.

 

Kể từ ngày con sinh ra, con đã mang biết bao nhiêu cái ơn của cuộc đời trong chính bản thân mình. Ơn cha nghĩa mẹ đã tạo ra cho con hình hài này, đã trao cho con hơi thở. Từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây kể từ khi con sinh ra đến bây giờ, cuộc sống đã trao cho con cái ơn được sống và phát triển. Ấy thế mà con lại quên đi cái ơn quý giá ấy khi mình trưởng thành, con đã đánh mất đi sự biết của bản thân mình để mà chìm đắm trong bao trầm luân của cuộc đời.

 

Mãi đến sau này, khi con bắt đầu nhận biết được cuộc sống quanh mình. Con đã vỡ oà trong hạnh phúc. Con biết ơn ba mẹ và gia đình vì luôn đồng hành bên con. Con biết ơn cơ thể mình vì hàng ngày vẫn tiếp tục duy trì để con được sống, để con lắng nghe nhịp đập con tim, để con phát triển trí tuệ, và để con biết yêu thương. Con biết ơn quê hương, ông cha vì đã để lại cho con bao điều tinh túy. Con biết ơn những ánh nắng vì đã làm cho con có những ngày thật đẹp. Và con cũng biết ơn những khó khăn mà con đã trải qua để con có thể trân quý từng giờ phút hiện tại.

 

Sự “biết” và “ơn” như khiến con sống trong tỉnh thức. Từng khoảnh khắc trôi qua, con đều cảm thấy biết ơn cuộc đời vì từng bước con đi là sự hội tụ của vô vàn cái ơn mà con đã nhận. Sự “biết” và “ơn” khiến con hiểu và thương yêu hơn cuộc sống, thương yêu hơn bản thân mình, gia đình và cả xã hội. Sự “biết” và “ơn” đã tiếp thêm cho con bao nghị lực để vượt qua tất cả khó khăn. Và qua đó, làm cho con luôn mỉm cười hạnh phúc vì hiện tại con vẫn sống và nhận được đầy ắp yêu thương từ cuộc đời.

Bảo Đức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *