Mục IV

  “Một điều nhịn chín điều lành…”

Một điều chẳng nhịn chín điều ác sanh

Gieo nhân nhẫn nhịn hưởng lành

Gieo nhân chấp ngã tự hành bản thân

Muốn gieo Nhân gặt Quả ngon

Gắng công học hỏi gắng công tu hành

Một khi tâm định tuệ sanh

Nhịn và không nhịn ác lành rõ thêm

Tuỳ thời tuỳ cảnh tuỳ duyên….

-Như Lộ-

 


     “Nghèo cho sạch rách cho thơm…”

Thân dù nghèo rách nhưng Tâm chẳng nghèo

Tình thương, trí tuệ vun trồng

Nhân nhân nghĩa nghĩa dâng tràn trong tim

Giữ cho nhân phẩm sạch thơm…!

-Như Lộ-

 


    “Thương ai thương cả lối đi

  Ghét ai ghét cả tông ti họ hàng…”

Ghét thương thương ghét mơ màng

Tâm mê trí lẫn chẳng còn phân minh

Oán hờn che lấp yêu thương

Vô tình đốt phá bao nhiêu phước lành

Tỉnh ra ân hận bẽ bàng

Tình thương giữ lại ghét hờn hãy quên..!

-Như Lộ-

 


   “Thương nhau trái ấu cũng tròn

   Ghét nhau trái bồ hòn cũng méo…”

Trái ấu ví như những điều tà xấu ác

Trái bồ hòn dụ cho chân lý lẽ hay

Bởi si mê không phân được đúng sai

Nên trót dại rơi vào nơi biển khổ

Thương hay ghét, tỉnh mau đừng ngoan cố

Tâm an bình thiện ác tự phân minh

Với bậc thánh méo tròn, thiện ác chẳng hề chi

Vẫn trồi hụp nên phải cần phân rõ..

-Như Lộ-