Mục V

      “Ở sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười ở hẹp người chê…”
Chê là Cười, Cười là Chê
Chê Cười khập khiễng bấp bênh khác người
Cười Chê ăn ở vụng về
Cười Chê đối đãi phật lòng số đông
Lúc vừa lòng… lúc phật lòng
Làm sao thoát khỏi tình đời xét moi
Về Trung Đạo ngẫm rồi soi
Soi thân lẫn trí hành cho cân đồng
Tình Đời Nghĩa Đạo dung thông…

“Của cho không bằng cách cho…”
Cho sao người thấy tâm hòa ý vui
Của cho mọn, quý chẳng lo
Cách cho mới phải đắn đo kỹ càng
Khi cho Tâm ý trong lành
Của tuy nhỏ vẫn làm người an vui
Khi cho trịch thượng vô tâm
Của dù đắt quý mấy ai đã cần
Muốn cho vật, giữ Tâm bình
Tâm không phân biệt sang hèn hãy cho
Cách cho đích thực từ Tâm…

    “Cây ngay không sợ chết đứng…”
Người ngay Ý Chánh Tâm Đoan lẽ thường
Dẫu cho ác đạo nhiễu nhương
Một lòng quyền biến đường đường nghĩa trung
Dẫu cho hoàn cảnh khốn cùng
Thân tâm vững trãi âm thầm vượt qua
Đạo đời, nghịch thuận phong ba
Dẫu oan chết đứng vẫn lưu khí hùng
Sống sao cho xứng ân tình,
Tổ Tiên, Bản Sắc muôn đời truyền trao.

“Thuốc đắng giải tật, lời thật mất lòng…”
Vì tâm vọng động không thông
Nghe lời ngay thẳng khiến tâm u buồn
Muốn tâm an muốn thân lành
Biết rằng thuốc tốt lời vàng khác chi
Thuốc hay đắng lưỡi có khi
Lời hay nghịch nhĩ mấy ai vui lòng
Kẻ khôn người sáng sẽ thông
Kẻ ngu người tối lòng vòng khó khăn
Ngẫm lòng đã sáng hay chưa?

 

-Như Lộ-