Đôi lời

Cánh chim tuổi thơ

Tại sao con người chúng ta lại không có cánh nhỉ?

Thuở bé, con ngây ngô tự hỏi chính mình như thế đó. Con đã mong ước được như những chú cò, có thể bay lượn và ngắm nhìn cảnh sắc của những ruộng đồng, dòng suối, con sông hay thậm chí cả đồi núi, cao nguyên bao la. Ước mơ trẻ thơ ngày đó, cứ theo thời gian trôi vào dĩ vãng cho đến một ngày con nhận ra không chỉ có cánh chim mới giúp con bay thật xa.

Bay hay là bay?

Bay bổng là một từ diễn tả trạng thái vật lý của một vật có thể bay, nhưng cũng có thể dùng để diễn tả cảm xúc hạnh phúc khiến cho con người ta có cảm giác như đang bay. Về bản chất, con người chẳng thể nào bay được như bao loài chim, nhưng tâm hồn và ước mơ của chúng ta thì có thể. Ước mơ trẻ thơ, đơn giản chỉ là thăm thú đó đây. Nhưng liệu có mấy ai biết được, thầm kín trong những ước muốn ấy là sự ấm no, sự phát triển, và ánh sáng của ngày mai.

Cuộc sống vốn dĩ muôn hình vạn trạng, mỗi người đều có một đôi cánh của riêng mình, một đôi cánh được xây đắp bởi bao nhiêu hoài bão và khát vọng. Chúng ta cùng hoà vào nhau, bay lượn giữa bầu trời bao la rộng lớn. Trong số đó, có những con người có thể bay thật cao, thật xa và thành công trên chặng đường của mình, tuy nhiên cũng có những con người chẳng thể nào nhấc nổi đôi cánh của chính mình bởi vì bao gánh nặng, lo toang.

Đời người thật ngắn ngủi, nhưng bất hạnh thay khi có cánh mà chẳng thể nào bay. Giữa bầu trời này, không phải chỉ một màu xanh biếc, hay mây trắng êm đềm. Mà còn có những cánh chim phải chơi vơi giữa bao giông tố của cuộc đời, sống một đời vất vưởng lầm than. Đó là một sự thật đáng buồn, nhưng đa phần chúng ta chẳng thể nào thấy được, bởi vì chúng ta chỉ mải bay cao và bay cao hơn nữa mà chẳng hề ngoái đầu lại.

Thế nên, hạnh phúc và tình yêu thương chẳng ở đâu xa mà kiếm tìm. Chỉ cần chúng ta cùng nhau nhìn lại quê hương thân thương và hiểu được hoàn cảnh khó khăn, nghèo khó của bao người, thì tình thương cũng từ đó mà chất chứa trong tim. Chúng ta thương quê hương nơi vùng xa xôi, thương nơi vùng khô cằn, thương từng mái tranh nghèo ruộng đồng hoang sơ, thương đàn em thơ áo tơ hồn nhiên. Tình thương cứ bình dị như thế mà bao trùm cả một góc trời, từ đó thể hiện được tinh thần tương thân tương ái của dân tộc được truyền lại qua bao đời nay: “Lá lành đùm lá rách”.

Chúng ta yêu thương quê hương, thương cội nguồn nơi nuôi dưỡng bao cánh chim. Để rồi khi đủ vững chãi trên con đường cuộc đời của chính mình, thì chúng ta lại san sẻ những điều tốt đẹp ấy với bao nhiêu con người còn đang chới với ngoài kia.

Một cánh én chẳng thể nào làm nên mùa xuân, vì thế chúng ta hãy cùng nhau góp sức để tạo dựng nên mùa xuân ấy. Một mùa xuân ấm áp và tràn đầy hi vọng.

Bảo Đức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *