Hỗ trợ

Cuộc sống là bốn mùa.

Liệu có ai thắc mắc rằng, bức tranh của một đời người có màu sắc như thế nào?

Đó là màu của bốn mùa trong năm. Khi chúng ta được sinh ra là lúc mùa xuân ấm áp tràn về trong tình thương của mẹ cha. Sắc xuân ấm áp ấy ôm trọn và nuôi dưỡng mầm non của sự sống, kề cạnh và che chở bao gió sương của cuộc đời. Từ đó, mầm non mới ngày nào đã vươn mình thành những tán cây xanh, tràn trề sức sống và nhiệt huyết giữa cái nắng oi bức của mùa hạ. Sau đó, những cây non bắt đầu cố gắng đâm rễ sâu và rộng hơn vào trong lòng đất, kiếm tìm nguồn nước sinh tồn giữa mùa hạ khắc nghiệt, như con người chúng ta cố gắng phát triển và rèn luyện bản thân dù có phải đối mặt với bao gian khó của tuổi trẻ. Rồi đến khi, những cơn mưa chuyển mùa bắt đầu rơi, thì cây cũng đã to lớn tự bao giờ. Tưởng chừng cây cũng có thể thong thả, nhưng thời gian có lẽ chẳng chờ đợi ai, đến lúc này những tán lá trên cây bắt đầu úa vàng, cây dần lụi tàn theo năm tháng. Cây chuyển màu như tóc mẹ cha ngả bạc, cả một đời sóng gió che chở cho những mầm non, đến khi họ có thể nghỉ ngơi cũng là lúc tóc bắt đầu thưa dần, chân cũng lần lần yếu đi. Cuối cùng, khi mùa đông đến, chỉ cần một cơn gió nhẹ thì những chiếc lá bắt đầu rơi rụng, như những giây phút cuối cùng của cuộc đời chúng ta, chẳng thể nào nắm giữ.

Trong bốn mùa, người ta thường thích nhất vẫn là mùa xuân và mùa hạ, vì sự ấm áp, tràn trề sức sống mà chúng mang lại. Con người chúng ta cũng vậy, ai quý sự trẻ trung tươi mới của những mầm non, những đoá hoa. Và có lẽ vì thế chúng ta đã vô tình quên đi những cái cây già cỗi, ngày qua ngày rũ lá vàng xuống đời xanh. Tựa như những tán cây úa vàng, những người lớn tuổi cũng đã hi sinh, dùng cả một đời tảo tần để nuôi dưỡng bao mầm non thế mà lại dần bị lãng quên khi ở tuổi xế chiều. Nhưng đáng buồn hơn, đến cả cây cối già cỗi thì đến mùa thu vẫn sẽ được đón những giọt mưa, thế mà vẫn còn có những con người đến khi già cỗi họ vẫn phải bươn trải dưới cái nắng oi bức giữa mùa hè, chật vật mưu sinh giữa dòng đời khắc nghiệt. Vì lẽ đó, chúng ta đừng chỉ yêu thương những mầm non mới nhú, mà còn yêu thương những tán cây già cỗi, bởi vì phải có họ thì cuộc đời mới có thể đủ bốn mùa. Đời người là bức tranh muôn màu sắc, chuyển đổi theo từng giai đoạn, đừng mãi níu giữ mùa xuân mà quên đi mùa đông, cũng như đừng sống mãi trong mùa hè mà quên đi chỉ cần một cơn mưa thì mùa thu sẽ về. Chúng ta sống là để yêu thương, để nhận thức được cuộc đời vốn còn bao nhiêu mảnh đời bất hạnh, để hiểu được tấm lòng của bao cây cối khi thu đã về. Bởi vì, sẽ có một ngày thu sang, đông đến bên đời chúng ta.

-Bảo Đức-


 

Đây là những dòng tâm sự của nhóm phụng sự xã hội muốn gửi đến đọc giả, khi mà nhóm có cơ hội tiếp xúc và hỗ trợ những người lớn tuổi nghèo khó và bất hạnh. Họ phải sống trong cảnh côi cút, đói rét dưới những mái nhà tạm bợ. Dưới đây là một số hình ảnh về các cụ ở Tuy Hoà, Tỉnh Phú Yên. Một khu vực ven biển cũng thường xuyên chịu ảnh hưởng mưa gió của các cơn bão. Vì thế, nhóm phụng sự xã hội hi vọng sẽ có cơ hội được đồng hành với quý mạnh thường quân, quý ân nhân và quý thiện hữu tri thức gần xa để hỗ trợ cho những người lớn tuổi trong hoàn cảnh khó khăn. Chúng ta sẽ không bỏ mặc bất kỳ ai, dù đồng bào miền Trung, người đồng bào dân tộc thiểu số, hay từ người trẻ đến người già. Nếu chúng ta cùng nhau chung tay góp sức thì sẽ có thể vẽ nên một cuộc sống có đủ các sắc màu, một nơi mà tình thương trải đầy trọn vẹn.

Mọi thông tin liên lạc xin liên hệ với nhóm Phụng sự xã hội, qua cô Phượng Phan, Phone numbers: +1 (669) 253-9311

Mọi câu hỏi và thắc mắc thêm về nhóm Phụng sự xã hội, xin vui lòng liên hệ qua: Contact.

Hình ảnh được chụp bởi Thoại Kỳ.

Đây là bài hát: Đi như một dòng sông. Nhạc và lời: Uyên Nguyên Hạnh Học.

Bài hát như lột tả được con đường phụng sự xã hội, một con đường cùng đồng hành để vun đắp yêu thương.




Trân trọng.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *