Bài viết

Giá như con không được sinh ra.

Không như bao đứa trẻ bình thường khác, được lớn lên với sự bảo bọc và được mẹ cha đặt biết bao kỳ vọng. Thì con đây, lớn lên trong sự lo âu và phiền muộn của cả một gia đình.

Nhà mình nghèo lắm mẹ ơi. Gia đình mình có tận bảy người con, nhưng phải ở trong một căn nhà chỉ có một gian phòng, vừa là nơi tiếp khách, cũng là chỗ ngủ và cũng là chỗ nấu ăn sinh hoạt.

Căn nhà mình đã cũ lắm rồi mẹ ơi, mái tôn rỉ sét, mỗi khi mưa về nước ướt đẫm cả chỗ ngủ. Còn khi mùa đông đến, gió khẽ lùa từng cơn qua từng kẽ gỗ.

Anh chị con bây giờ đã tuổi cắp sách đến trường rồi mẹ ơi! Nhưng nhà mình quá nghèo, miếng cơm manh áo hàng ngày còn khó kiếm thì làm sao mà dám mơ đến việc đi học hở mẹ?

Giá như con không được sinh ra mẹ ơi! Bảy tháng tuổi, con vẫn nằm bất động vì bệnh tật khiến đầu con bị úng nước. Con biết rằng khi mang thai con mẹ chẳng hề hay biết, vẫn thường xuyên xài thuốc tránh thai vì gia đình quá nghèo rồi không nuôi thêm được nữa. Nhưng con vẫn ra đời mẹ ơi, con ra đời với bao bệnh tật trong mình.

Giá như con không được sinh ra mẹ ơi! Vì bệnh tật nên chăm sóc con cũng vất vả hơn các anh chị. Ba mẹ phải làm quần quật để kiếm tiền chạy chữa cho con. Mẹ đi làm xa vất vả sau khi sinh, còn các anh chị phải thay phiên chăm sóc con mẹ ơi. Con nhớ mẹ! Nhớ nguồn sữa ấm.

Con đói lắm mẹ ơi! Những ngày mùa vụ đến, mẹ cha phải làm cật lực hơn để kiếm cái ăn cho gia đình. Ở nhà các anh chị phải lấy nước cháo cho con uống, pha loãng sữa đặc với nước lạnh để con chống đói. Vì mỗi khi con đói, con lại khóc thật to mẹ ơi!

Nhưng gần đây con mệt rồi mẹ ơi! Bệnh tình trở nặng, tiền bạc ba mẹ cố gắng làm lụng để đưa con đi khám bệnh như muối bỏ biển. Vì bác sĩ họ cũng chẳng thể nào chữa được nữa rồi. Có lẽ, con không chờ được đến thời khắc được gọi hai tiếng “mẹ” “cha”, tiếng khóc con ngày càng nhỏ dần hơn, hơi thở con cũng đã yếu đi nhiều rồi mẹ ơi!

Giá như con không được sinh ra, để gia đình ta bớt khổ. Anh chị vì con chẳng thể có cơ hội đến trường, ba mẹ vì con mà làm lụng vất vả. Nhưng con nghĩ sẽ không lâu nữa, con phải tạm biết mọi người rồi. Con xin lỗi vì mình được sinh ra, và cảm ơn gia đình vì tận lòng chăm sóc con.

-Bảo Đức-


Sau chuyến đi hỗ trợ những người đồng bào dân tộc thiểu số ở Phú Yên, con đã được đến thăm nhà của một bé trai 7 tháng tuổi bị bệnh não úng thủy. Hiện tại đầu của em đã phát triển rất to và có lẽ em chẳng thể nào sống được lâu nữa. Thị lực của em gần như mất hẳn bởi vì các dây thần kinh bị chèn ép đến cực hạn. Dù em chưa biết nói, nhưng tiếng khóc của em cũng cho con thấy em phải trải qua những gì. Đó là lý do, con hy vọng lời văn của mình có thể diễn tả được phần nào những lời em muốn nói. Tình thương của em dành cho gia đình mình thật to lớn, khi con và mọi người đến thăm và cho em uống sữa, thì dù không thấy gì, em vẫn có thể cảm nhận được đó không phải người nhà. Bất giác, em cất tiếng khóc cho đến khi cha em cầm lấy bình sữa và cho em uống thì bé mới chịu nín.

Gia đình em rất nghèo, và sinh ra em khiến gia cảnh của họ càng khốn khó hơn. Cuộc đời này, em khó có thể tiếp tục theo chân cha mẹ trong tương lai. Nhưng sáu anh chị em còn lại vẫn còn có thể. Nên qua đây, con hy vọng có thể cùng đồng hành với quý mạnh thường quân hỗ trợ cho gia đình của em, nhằm san sẻ phần nào gánh nặng trên lưng họ. Để những đứa trẻ khác có cơ hội được học hành, được phát triển.

Con xin trân trọng cảm ơn!




 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *