Bài viết

Lời thầm thì của ngọn cỏ

 

Trên chuyến xe băng qua những cung đường núi rừng của Tây Nguyên, con đã băn khoăn mà tự hỏi chính bản thân mình.

 

Có phải chăng chỉ có cây cối mới tạo nên được cả cánh rừng?

 

Tây Nguyên là vùng đất của núi rừng hùng vĩ bạt ngàn, những cánh rừng chạy dài theo từng sườn núi, thung lũng và ôm trọn miền đất đỏ Bazan đầy nắng gió.

 

Từng khung cảnh cứ thế lướt qua tầm mắt, khiến con nhận ra được sự đẹp đẽ mà màu xanh của sự sống đã khoác lên những con đồi. Từng tán cây to lớn cứ thế vươn xa tô xanh cả một góc trời và tạo nên những cánh rừng. Nhưng có mấy ai nhận ra, trong sắc xanh ấy cũng có sự góp mặt của những ngọn cỏ. Dù cho có nhỏ bé đến nhường nào, thì những ngọn cỏ ấy vẫn đóng một vai trò quan trọng trong hệ sinh thái của một khu rừng.

 

Vậy con người chúng ta là cây cao hay chỉ là ngọn cỏ?

 

Chúng ta là tất cả. Những cây cối to lớn như những con người có cơ hội để phát triển và vươn lên trong cuộc đời, còn những ngọn cỏ là những con người kém may mắn hơn khi sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn và sự phát triển bị trì trệ. Mặc dù, những ngọn cỏ có lẽ không thể tạo ra một cánh rừng. Nhưng một cánh rừng chắc chắn phải cần cỏ cây.

 

Như trong cuộc sống của chúng ta, khi cuộc sống dần trở nên tốt đẹp hơn, chúng ta đôi khi lại quên mất đi những nền tảng đã vun đắp nên nó. Cũng như, phát triển mạnh mẽ của người Kinh ở Tây Nguyên như những ngọn cây cao đâm lên từ giữa núi rừng. Và vì thế mà chẳng còn ai đoái hoài đến cộng đồng người đồng bào dân tộc thiểu số, vốn dĩ là con dân ban đầu của vùng đất này.

 

Cây cối vốn to lớn, có thể đâm sâu rễ để hút hết khoáng chất, và vươn cao hơn để che hết nắng trời. Vậy còn gì cho những ngọn cỏ? Như những người đồng bào khốn khó, phải sống trong cảnh lầm than, khi đất đai và tài nguyên dần bị những người di cư khai thác đến mức cạn kiệt.

 

Họ phải lùi sâu vào gần với núi rừng, sống tách biệt không thể hòa nhập với xã hội và văn minh. Cũng như những ngọn cỏ bị che lấp dưới những tán cây, khiến chúng chẳng thể nào mà phát triển. Họ phải sống trong cảnh lầm lũi, tìm cách sống còn bằng bản năng. Đói kém luôn thường trực dưới từng mái nhà vì sự thiếu hụt lương thực và thực phẩm trầm trọng. Hàng ngày, để có thức ăn thì họ phải nương mình vào những cánh rừng, còn nước uống thì phải kiếm tìm từ những con suối. Vì cuộc sống như vậy, tuổi thọ của họ ngắn ngủ và mong manhi như những ngọn cỏ, càng ngày số lượng người chết tăng cao vì bệnh tật. Thế rồi, những ngọn cỏ non lại tiếp tục đâm chồi, để rồi phải sống vất vưởng trong điều kiện khó khăn và hiểm nghèo.

 

“ Hiểu và thương”

 

Cây vốn chỉ là cỏ. Chúng ta không hề khác biệt. Thế nên, chỉ cần những tán cây nghiêng mình lắng nghe lời tâm sự của cỏ, che chắn cho những ngọn cỏ khi giông bão hay san sẻ ánh nắng khi trời quang, để chúng ta cùng nhau phát triển, cùng nhau bước đi như một dòng sông. Như một cánh rừng không thể không có những ngọn cỏ, cũng như cuộc sống không thể không có những con người bất hạnh. Vì lẽ đó, chúng ta không nên phân biệt và chà đạp những ngọn cỏ. Mà hãy nhìn xuống để hiểu và thương yêu, để trân trọng và biết ơn. Vì nhờ có họ mà chúng ta mới có thể trở thành cây lớn, và cũng nhờ có họ mà xã hội mới có thể phát triển thành cả một cánh rừng. Màu xanh của đất trời không phải chỉ cần một tán cây cô độc mà có thể tạo ra, mà  cần cả những khu rừng gồm biết bao hoa lá cỏ cây. Cũng như màu xanh của cuộc sống không phải chỉ cần những con người đơn độc tạo dựng lên, mà cũng từ biết bao nhiêu con người từ khắp nơi, không phân biệt màu da hay tôn giáo.

Bảo Đức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *