Bài viết

Mộng Ước Đơn Sơ

Một ngày nọ, con đã bất giác hỏi em trai mình: “Em có ước mong gì cho tương lai của mình không?”.

Cậu bé đã hồn nhiên trả lời rằng: “Em muốn được khám phá vũ trụ bao la rộng lớn kia”.

Con thầm nghĩ: “Thật là một điều lớn lao”.

Và cũng cùng một câu hỏi đó, con đã hỏi những đứa trẻ ở vùng đất nghèo khó mà con đặt chân tới. Trong thâm tâm bọn trẻ, chúng chỉ ước mong được một chiếc áo ấm để đến trường giữa mùa đông lạnh giá vùng cao, hay được một bữa ăn ngon. Nhưng chữ “ngon” đó cũng thật giản dị biết bao, nó không phải là sơn hào hải vị, mà chỉ là những gói mì tôm mà con đã đem đến nơi buôn làng.

Từ đó con chợt nhớ lại câu nói của nhà văn Nam Cao “”Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến cái gì khác đâu?”

Thật vậy, khi con người ta sống trong cảnh khốn cùng của cuộc đời, chúng ta chỉ hy vọng có cái ăn cái mặc để tồn tại ngày qua ngày, chứ chẳng thể nào thoát khỏi sự ám ảnh của đói nghèo để mộng ước cao sang. Bóng hình của số phận éo le cứ thế mà bám chặt vào tâm hồn của những con người bất hạnh từ thuở còn ngây ngô.

Qua đây, con muốn kể cho mọi người nghe câu chuyện của một cô bé vùng cao.

Năm lên bốn tuổi, khi đôi chân em bước vẫn còn hay vấp ngã, đầu óc thì còn mải ham chơi. Ấy thế mà, ba mẹ ngày ngày đều gửi gắm đứa em nhỏ một tuổi cho em để lên nương. Tay ôm em trai trước hiên nhà, ánh mắt em khẽ nhìn những đứa trẻ đang cắp sách đến trường mà lòng thầm khao khát. Em cũng đã tới tuổi đến nhà trẻ rồi, nhưng ngặt nỗi nhà chẳng có đủ tiền để nuôi mấy cái miệng ăn, thì lấy đâu ra tiền cho em đi học. Nên dù rất mong đợi cái ngày mình đi học sẽ đến từ lâu, nhưng em chẳng bao giờ dám hỏi mẹ. Bởi vì khi gia đình có thêm một thành viên mới, thì cơ hội cắp sách đến trường của em dường như là không thể. Kể từ lúc mẹ bắt đầu lên nương làm việc lại, em phải thay mẹ săn sóc em trai từ việc thay tã, bón em ăn, ru em ngủ, hay cõng em trên còn đường làng để dỗ em nín khóc vì nhớ mẹ. Thật tội nghiệp, khi một đứa trẻ như em đã phải cất giấu đi ước mong của bản thân để gánh gồng biết bao trọng trách to lớn mà mẹ cha giao phó.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, bây giờ em đã đủ sức gánh củi và em út cũng đã biết chạy nhảy lon ton. Em bắt đầu dẫn em mình mon men theo bước chân của mẹ cha trên những con đường mòn nhỏ để lên nương. Ba mẹ sẽ lo những công việc nặng nhọc như cày xới, chăm sóc cây trái, còn em vừa trông em, vừa tranh thủ lượm những cành cây khô, để tối đến còn có cái mà chụm lửa nấu cơm, đun nước. Đôi khi, đang lụm củi, may mắn em tìm được bụi rau rừng, hay những cây nấm mối, lòng em bỗng vui vẻ đến lạ thường, vì tối nay cả nhà sẽ có một bữa ăn thịnh soạn hơn, chứ chẳng còn phải ăn cơm với muối nữa.

Rồi trời bắt đầu nhá nhem tối, em út cũng đã thấm mệt vì phải đi xa. Ba mẹ thì vẫn bận bịu với công việc chẳng hề nghỉ tay. Thương ba mẹ lam lũ vất vả, em chịu khó cõng cậu bé trên vai. Tay dùng một tấm vải lớn, em quấn vòng quanh người để giữ chặt em út trên lưng mình, phần nào cũng để cu cậu giữ ấm giữa cái lạnh của núi rừng. Sau khi em út đã an giấc, em bắt đầu cúi người ôm trọn bó củi vào lòng, những cây củi thô ráp, góc cạnh sắc bén cứ thế đâm vào da thịt em. Một cô bé gầy gò, với một ánh mắt hồn nhiên đến lạ thường, nhưng mấy ai ngờ cuộc đời em đã trải qua biết bao thăng trầm. Áo quần em sờn rách vì lao động, da thịt thì chằn chịt sẹo. Mồ hôi đã chảy ướt gương mặt nhỏ nhắn nhưng bước chân em vẫn thoăn thoắt hướng về nhà. Vì trong lòng em vẫn canh cánh bao lo âu, sợ bếp lửa không ai nhóm, sợ rau củ không ai nấu, sợ nhà cửa còn chưa ngăn nắp.

Trở về nhà, em để bó củi mới ôm về ngay sau bếp, nhẹ nhàng đặt em nhỏ trên lưng, lên chiếc võng giữa nhà. Gian bếp trống lạnh lẽo dần trở nên ấm cúng khi có bóng dáng em, cô bé ấy mặt mũi đang lấm lem bùn đất trên nương rẫy, giờ đây lại thêm đen vì lọ nồi. Em bỏ vội những thanh củi mình mới nhặt được từ ban chiều vào bếp lửa, miệng thì thổi phì phò để củi mau bắt lửa. Và tro tàn cứ theo từng hơi thổi bay khắp không trung, mái tóc em lấm tấm tro tàn, nhìn cứ tựa như mái tóc muối tiêu của những người ngoài năm mươi vậy. Mà có lẽ thế thật, tuy tuổi đời em còn rất trẻ, nhưng tâm hồn em đã già đi từ bao giờ.

Đêm tới, sau bao công việc vất vả ban ngày thì em cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Cậu em cũng không bám chị nữa mà ngủ vùi trong vòng tay mẹ. Còn em nằm co ro trong một góc giường, âm thầm chịu đựng những nỗi đau mà chẳng ai hiểu được. Vết thương vì bị những thanh củi đâm vào người vẫn còn rướm máu, vẫn âm ỉ gây đau đớn cho cô gái bé nhỏ. Và nỗi đau đó, cứ thế lớn dần lên trở thành biết bao nhiêu nỗi lo lắng, phiền muộn trong cuộc đời của những con người khốn khổ. Đôi khi, chỉ là những mộng ước đơn sơ nhưng có lẽ họ cũng không thể nào đạt được. Như hy vọng về một ngày mai có thể cắp sách đến trường của cô bé, vốn dĩ là một việc bình thường đối với hàng triệu đứa trẻ, nhưng lại cực kì xa xỉ với những em nhỏ vùng xa.

Qua đây, chúng ta mới thấy được cuộc sống với chúng ta có lẽ quá dễ dàng, còn đối với biết bao mảnh đời bất hạnh ngoài kia quả thực rất tàn khốc.  Câu chuyện phía trên, chỉ là những năm tháng đầu đời của một đứa trẻ, nhưng nó đã khiến cho chúng ta thấy được nhiều khía cạnh khác của cuộc đời. Vậy mà, những vùng đất con đã từng đặt chân đến, có hàng ngàn đứa trẻ với hàng ngàn câu chuyện khác nhau. Có lẽ, còn có những câu chuyện khác còn đáng thương hơn nhiều. Nhưng con sợ con không thể có cơ hội được nghe các em kể, bởi vì đói nghèo bủa vây, cuộc đời các em lây lất như ngọn đèn trước gió. Ngày ngày lên nương, lam lũ với bao công việc, mà các em chỉ có thể ăn những bát cơm với muối hột, bữa đói bữa no, thì con tự hỏi: “Liệu các em có thể nào chống chọi được với bệnh tật hay không?”

Thật đáng buồn, cuộc sống mỗi ngày chúng ta đều hưởng thụ trông nó thật đẹp đẽ và hào nhoáng đến nhường nào. Nhưng đó có lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng trôi, nếu chúng ta chẳng hề chú tâm nhìn xuống thì chẳng thể nào nhận ra được có biết bao nhiêu con người bất hạnh. Và nếu chúng ta may mắn nhận ra được điều đó, thì hãy cố gắng sống sao cho trọn vẹn cuộc đời của mình thật hạnh phúc vì chúng ta đã may mắn hơn nhiều con người ngoài kia từ khi sinh ra. Mỗi ngày, ta hãy sống trong tỉnh thức và tràn đầy sự yêu thương, ta hãy dang rộng vòng tay ta cứu giúp nhiều mảnh đời. Để cuộc sống đầy ắp yêu thương, để sau này ta chẳng còn gì tiếc nuối, vì ta đã trao trọn vẹn cả trái tim ta cho bao người.

 

Mộng ước đơn sơ:




 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *