Mục XI

“Nhặt được của rơi, trả người bị mất…”
Tấm lòng thành thật, ai thấy cũng thương
Nhân Quả lẽ thường, có gieo có hái
Giúp người khốn khó, Lòng chẳng tham lam
Đến khi lỡ làng, người người giúp đỡ
Tâm thường rạng rỡ, đoàn kết thương yêu
Đạo Đức hiền lương, khuyên người hướng thiện..!

“Mẹ còn chẳng biết là may
Mẹ mất mới tiếc những ngày làm con…”
Nên khi còn Mẹ hãy ngoan
Chỉnh trang Đạo Đức chăm lo sách đèn
Trau dồi nghề nghiệp thiện lành
Giúp gia đình lại giúp người lầm than
Nhỡ sau khi Mẹ quy tiên
Trong lòng thanh thản an nhiên sống đời..!

“Biết thì thưa với thốt, không biết thì dựa cột mà nghe…”
Chưa biết đừng nên khởi niệm khoe
Thốt lời dại dột chuốc cười chê
Chỉ do tâm hãy còn chưa lắng
Chẳng chịu nghe người đã hiểu thông
Gắng nghe sẽ Biết phải làm sao
Thưa trình lẽ phải thốt điều hay
Kính trọng hiền tài như cột trụ
Học hành lợi ích người với ta..!

“Huynh đệ như thủ túc, phu thê như y phục…”
Anh em như thể tay chân
Vợ chồng như áo như quần, đúng không?
Tình thâm huynh đệ, vợ chồng
Tình tình nghĩa nghĩa phập phồng đúng sai
Ví rằng huynh đệ thanh cao
Vợ…chồng…cay nghiệt tay chân giữ gìn
Ví rằng chồng vợ nghĩa tình,
Đệ huynh ác nghiệt, phải gìn phu thê
Phải cần học đạo minh Tâm
Duy trì Chánh Nghĩa, viễn ly ám tình..!

 

-Như Lộ-