Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín

Nhân

Làm người nhất định học chữ “Nhân”

Thương kính bao dung thảy sơ thân

Đất nước gia đình thường để dạ

Thầy tổ anh em mãi khắc

Tâm Dụng trí xét soi phân thiện ác

Đem tâm định tĩnh hiến xa gần

Chữ Nhân học dễ dùng rất khó

Phước, họa …trung, gian tự bản Tâm

-Như Lộ-


Nghĩa

Làm người chữ “Nghĩa” phải cho thông

Ân đền oán trả sắc son lòng

Tứ ân thâm trọng nguyền báo đáp

Vạn ác trùng trùng quyết dẹp xong

Kẻ lạ thiện lành mưu nghĩa khí

Dẫu thân mà ác cũng đành vong

Tự cổ anh hùng đa biến sự

Tâm mờ …trung Nghĩa ..khác chi không

-Như Lộ-


Lễ
Làm người cần “Lễ” để sống chung
Lễ với đất trời với tổ tiên
Lễ hợp gia quy cùng quốc pháp
Lễ với thần hoàng đến thánh nhân
Lễ ly nhân nghĩa phi thực lễ
Lễ hướng lợi danh lễ bất minh
Biết người biết ta đều muốn lễ
Tâm minh trí sáng Lễ tự sanh
-Như Lộ-

Trí
Làm người thiểu “Trí” thật không may
Nhân quả mệnh trời phải ngẫm suy
Triết lý nhân sinh cần sâu sắc
Thế thái nhân tình trọng liễu thông
Bất dục học hành lưu ố tính
Thông minh thiểu đức Trí hoàn ngu
Chánh Trí vượt lên trên phàm thánh
Thiện lành gian ác tự phân minh
-Như Lộ-

Tín
Làm người nên giữ “Tín” cho thân
Thất tín một lần vạn bất tin
Có tín mới nên lòng nhân nghĩa
Nuốt lời dẫu thật mấy ai tin
Thành công thất bại giai do tín
Nhân nghĩa gian tham tự ám minh
Muốn được hanh thông đừng tuỳ tiện
Cẩn thận..! Ngôn hành hãy nhất như…!
-Như Lộ-