Hỗ trợ

Những bữa ăn tình thương

Đã bao giờ chúng ta ngẫm thấy những bữa ăn đạm bạc thực sự là những thứ rất là xa xỉ?

Vào những ngày đầu đông, con có dịp được về thăm những mái tranh nghèo nơi vùng Tây Nguyên đất đỏ bazan đầy nắng gió. Đông về nhưng lá vẫn ngát xanh, phản chiếu những tia nắng ban mai, khiến cho lòng người vui vẻ đến lạ thường. Xe vẫn tiếp tục lăn bánh trên từng cung đường vùng cao, lướt qua những thung lũng nhỏ dưới chân đồi, thấy được biết bao xóm làng bé nhỏ đang mơ màng dưới màn sương mù buổi sớm.

“Đồi núi vốn cheo leo, đường xá tí tẹo teo”.

Chiếc xe từ từ băng qua những đoạn đường hẹp, chậm chạp đôi khi lại là điều tốt. Phía bên ngoài ô cửa kính, con thấy được hình ảnh của những người đồng bào vùng cao, những em bé còn say ngủ trên lưng mẹ.

Thương con mẹ sẵn sàng vất vả

Con còn non trẻ nhưng mẹ phải đi xa

Gánh con trên lưng, tay ôm rau quả

Dù rừng dù núi mẹ sẽ gắng vượt qua

Trong tim của mẹ, con là tất cả

Ước vọng mai này, con ngoan sẽ thành nhân.

Người mẹ cứ thế vượt qua những chặng đường núi đồi, để bán những rau củ mà mình hái được ở phiên chợ sáng sớm. Mong sao có thể kiếm được chút tiền mua gạo cho gia đình.

Mặt trời đã bắt đầu lên cao hơn đỉnh đồi, lúc này chiếc xe cũng đã sắp đến được ngôi làng Đăk Tơ Kan. Ngôi làng này, là nơi sinh sống của hàng ngàn hộ dân mang sắc tộc Xơ Đăng. Quanh năm, họ sống nương tựa vào những cánh rừng, hay những loại cây nông sản với năng suất thấp. Vì khí hậu biến đổi, thổ nhưỡng cũng không còn màu mỡ như trước kia, khiến cho mất mùa, đói kém xảy ra liên miên.

Hôm nay, con cảm thấy thật may mắn, khi mình có cơ hội để ghé thăm bà con trong buôn làng. Và ghi lại những khoảnh khắc tuyệt vời ở nơi đây. Từ xa xa, con đã thấy dân làng đang bắt đầu tụ họp đầy đủ, ai nấy đều vui, còn ánh mắt thì đầy ắp sự trông đợi. Thật ra, sáng nay là một dịp rất đặc biệt trong một ngày không đặc biệt, nhờ có tình yêu thương chân thành và quý giá của các quý ân nhân từ phương xa, từ 4 giờ sáng, mọi người đã bắt đầu chuẩn bị 3000 suất ăn cho dân làng. Một bữa sáng đạm bạc nhưng quý giá. Nó chứa đựng biết bao nhiêu niềm hạnh phúc, và hi vọng cho người dân nghèo.

Và trong khoảnh khắc tưởng chừng như ngắn ngủi ấy, con chợt nhận ra những bữa ăn đạm bạc đơn sơ đôi khi lại là những thứ rất xa xỉ với người nghèo khó. Đặc biệt đối với những em nhỏ, vốn lớn lên giữa núi rừng, đây có thể là lần đầu tiên các em được ăn ngon. Các em háo hức xếp hàng, từng hàng dài trải dọc theo cả một con đường. Trẻ em, người già rồi mới đến thanh niên. Mọi người lần lượt chờ đợi tới lượt mình, không hề xô đẩy hay chen lấn.

Trên tay bưng từng phần ăn của mình, mắt ai nấy đều sáng rực lên vì vui sướng. Các em ngoan ngoãn bưng từng tô thức ăn, kiếm tìm một vị trí nào đó có thể ngồi tạm, dù trên nền đất, những bó củi hay bãi cỏ ven đường.

“Một miếng khi đói, bằng một gói khi no”.

Một bữa ăn giản dị, nhưng chứa đựng được những tình cảm to lớn đến với cộng đồng người dân tộc nơi đây. Để chúng ta thấy được, chẳng cần phải làm những thứ lớn lao mới đem lại được thành tựu và hạnh phúc. Thật ra, hạnh phúc thật sự đều xuất phát từ những điều nhỏ bé trong cuộc sống này.

Dưới đây là video ghi lại quá trình dân làng cùng quây quần bên nhau thưởng thức những bữa sáng ngon lành.

Qua đây chúng con cũng xin một lần nữa gửi lời tri ân chân thành và sâu sắc nhất đến quý ân nhân đã hỗ trợ cho dân làng Đăk Tơ Kan 3000 suất ăn sáng.

Chúng con xin gửi lời tri ân này đến Cô Bảo Hoàng, Cô Vân, Chú Đào, Cô Diệu Tịnh và Cô Minh Phương.




 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *