Hỗ trợ

Những mảnh đời non trẻ.

Núi rừng cao nguyên hùng vĩ đến lạ thường, nhưng ẩn sâu cảnh sắc đẹp đẽ ấy lại là biết bao nhiêu mảnh đời cơ nhỡ giữa dòng đời. Ngày 14/11/2020 quả thật là một ngày đáng nhớ, khi chúng con đã có cơ hội đồng hành cùng với những người đồng bảo vùng xa. Chiều hôm ấy, bầu trời lác đác mây mưa, mọi người vẫn đùa vui sinh hoạt ở thôn làng, những trận bóng chuyền nảy lửa, hay những quyển vở trao tay nhau dưới từng tán cây đều đáng trân quý. Cuộc sống mộc mạc là thế, dù lấm lem bùn đất, dù bụng đang đói cồn cào từng cơn, dù quần áo đã tả tơi tự bao giờ nhưng những đứa trẻ nơi đây vẫn luôn mang một nụ cười rạng rỡ trên môi. Trời dần chuyển xế chiều, mồ hôi nhễ nhại, một tay cầm bóng, một tay cầm sách vở, ở đây các em học mà chơi, chơi mà học. Sau cuộc vui, những em nhỏ bắt đầu cắp sách đến lớp học tình thương của Cha và các thầy, ở nơi đó chúng được dạy “lương tâm là gì?” và làm sao để sống lương thiện. Sinh ra và lớn lên ở vùng sâu, làm bạn với núi rừng cỏ cây, ở nơi đây làng là tất cả, là mái nhà, là quê hương đất nước. Các em lớn lên giữa tình thương của xóm làng nghèo khó, miếng ăn tiếng nói từ nhỏ đã phải thuận theo phong tục tập quán của đồng bào dân tộc. Đối với các em, tiếng Việt như là một ngoại ngữ, nhìn cái cách các em nói “Cảm ơn” hay chào hỏi mọi người bằng tiếng Việt bập bẹ đáng yêu đến lạ thường. Ấy thế mà, các em lại sẵng sàng ngồi lại cùng nhau để học hỏi những kiến thức được viết bằng tiếng Việt, các em học cách làm người, học cách sống sao cho đúng đắn và đầy ắp yêu thương. Cặm cụi ngồi viết vào tập vở từng câu, từng chữ tiếng Việt được giảng dạy, đôi khi còn líu lo đọc theo những câu từ trên bảng trắng. Tạo nên một khung cảnh đầm ấm giữa tiết trời lạnh lẽo mùa đông.

Trời chập tối, những đám mây mưa ban chiều đã bắt đầu thả xuống mặt đất những cơn mưa rả rích. Khiến cho trong những ánh mắt nhỏ bé có chút lo sợ, tại vì tối hôm nay các em sẽ được mời đến dự một bữa ăn tình thương do các mạnh thường quân ở phương xa hỗ trợ. Sau khi học xong, để khích lệ tinh thần các em thêm phần phấn chấn, cô thầy đã cùng nhau phát kẹo cho các bé đã đến lớp học, từ đó có lẽ các em sẽ chăm chỉ đến các lớp học hơn, hiểu được nhiều điều quý giá hơn và trở nên tốt hơn trong tương lai. Cứ thế, thời gian thấm thoát trôi đi, bụng ai nấy giờ cũng đã trống rỗng rồi, “đã sắp qua giờ ăn rồi mà vẫn chưa được ăn nhỉ?” đó có lẽ là những câu hỏi trong đầu các em trong khi phải đợi chờ mọi người sắp xếp hơn 1000 xuất ăn. Tuy bụng có đói, hay chỉ có vỏn vẹn một cục kẹo trong dạ dày nhưng các em chẳng hề kêu ca, cứ thế xếp hàng đợi nhau, từ vài em rồi thành một nhóm cả trăm người. Cứ thế, công sức nào cũng sẽ được đền đáp xứng đáng, những bữa ăn ngon được chuẩn bị cẩn thận, được rót đầy tình thương bắt đầu được dọn ra trước mặt các em, và lần lượt từng em sẽ lên nhận phần ăn của mình. Không chen lấn xô đẩy, không tranh giành quấy rối, các em cứ bình tĩnh đợi chờ đến lượt mình. Người đến sau vẫn vui vẻ như những người đến trước, vì các em biết rằng rồi mình sẽ có phần thôi. Sự giáo dục tận tình của thầy và Cha cũng như là đức tính thật thà chân chất của người đồng bào vùng cao, đã giúp cho các em hành xử văn minh và đầy sự tôn trọng với tất cả mọi người. Và giữa cảnh người đông đúc ấy, còn có những em nhỏ sẵn sàng chịu đói chỉ để đem được miếng ăn về cho người nhà. Mọi người cho em ăn tại chỗ em lại không nhận, chỉ xin một cái túi đựng để mang về cho mẹ ở nhà. Thật cảm động biết bao, khi một đứa trẻ lại có một đức tính hi sinh cao cả như vậy, chờ cả một buổi chiều, nhịn đói để học hành, sau cùng khi miếng ăn tới tận tay thì lại để dành cho người thân.

Nếu nhìn từ xa, người ta chỉ có thể thấy một mái nhà đầy ắp ánh đèn giữa núi rừng. Nhưng nếu lại gần người ta có thể thấy được cả ngàn con người đang tụ lại nơi đây, cùng ăn uống, cùng sẻ chia với nhau. Vì diện tích nhỏ chẳng thể nào chứa cả ngàn người như các hội trường lớn, nên các em phải tự cầm và ăn thức ăn được phát cho ở những nơi mà người ta chẳng thể nào ngờ tới. Dưới những gốc cây, ngay trên vỉa hè, bên cạnh những con đường lầy lội sau mưa, hay một số em sẽ đi vào lớp học ban chiều để kiếm cái ghế ngồi tạm. Đối với các em lúc này, được ăn được sống đã là một điều hạnh phúc rồi, mặc kệ bao khó khăn, mặc kệ tương lai lắm chông gai, các em vẫn ăn uống một cách vô tư ngon lành. Cuộc sống vốn ngắn ngủi, những mảnh đời non trẻ như các em quả thật là đáng thương khi phải sống trong cảnh khốn khó, tuy nhiên từ đó cũng khiến chúng ta nhận ra, những niềm hạnh phúc trong thế gian này vốn thật sự rất giản đơn.

-Bảo Đức-

                       




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *