Bài viết

Phụng sự xã hội trong tim con

Trải qua bao tháng ngày đồng hành với mọi người trên con đường phụng sự xã hội, dường như đã thay đổi con người của con. Sau đây, con xin gửi gắm đến mọi người một câu chuyện nhỏ, về bản thân con Bảo Đức và hành trình kiếm tìm lại chính mình. Để từ đó tri ân những người đã luôn đồng hành bên cạnh con, tạo cho con cơ hội được tiếp nối con đường phụng sự xã hội của biết bao thế hệ đi trước.

 

Con được sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nho nhỏ giữa chốn núi rừng Tây Nguyên. May mắn hơn biết bao đứa trẻ ngoài kia, từ khi ra đời con đã được sống trong tình yêu thương bao la của mẹ cha. Được trưởng thành trong sự bảo bọc và chở che, nên khi ấy con nào đâu hiểu được những mảnh đời bất hạnh xung quanh mình. Và thật sự ra, ngay cả tâm tình của mẹ cha, những người thương yêu và lo lắng cho con mỗi ngày, con cũng chẳng thể nào nhận ra. Cứ thế, con theo đuổi những thứ hào nhoáng bên ngoài xã hội, và bè bạn. Phung phí thời gian vào những niềm vui có lẽ trong chốc lát, bỏ bê gia đình và ngay cả bản thân mình. Thế nên, những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường giờ đây trở thành khoảng thời gian mà con nhung nhớ nhất. Tại vì, nếu con có cơ hội được trở lại, con sẽ cố gắng hết sức mình để học tập tốt hơn.

Sau ba năm, con hoàn thành chương trình phổ thông với học bạ loại khá, một mức độ vừa đủ để có thể đăng kí vào những ngôi trường tư thục ở Việt Nam, nhưng chẳng có khả năng chen chân vào những ngôi trường danh giá. Thế nên, ước mơ ngày trước mà con ấp ủ, hy vọng bản thân một cơ hội được đi học tập và ngắm nhìn thế giới bên ngoài có lẽ đã trở nên xa vời.

Năm 2017 và 2018, con trượt Visa Mỹ hai lần vì lý do tài chính. Lúc này, biết bao cảm giác hổ thẹn và nuối tiếc trào dâng trong con. Nếu ngày trước, con cố gắng hết sức mình để có thể đạt được thành tích xuất sắc hơn trong học tập, thì đã có thể bù đắp được phần nào khuyết điểm tài chính trong hồ sơ của mình.

Sau hai lần gục ngã, thì con cũng đã học ở Sài Gòn được hơn một năm rồi. Không như các bạn cùng trang lứa, bắt đầu tự lập ở lứa tuổi mười tám, thì con vẫn được gia đình hỗ trợ rất nhiều từ mặt tinh thần đến tài chính. Hơn một năm ở Sài Gòn, con cũng được học tại một ngôi trường quốc tế, để trong tương lai con có thể chắp cánh ước mơ còn đang dang dở. Thời gian học ở ngôi trường này, bản thân con cũng đã trau dồi cho mình khả năng sử dụng tiếng anh ở một trình độ nhất định, từ đó đủ điều kiện nộp hồ sơ cho một chương trình du học Canada vào giữa năm 2018.

Sau 3 tháng chờ đợi, thì trong mùa thu năm ấy, con đã nhận được Visa Canada trong niềm hạnh phúc vỡ òa của gia đình. Ngày 24/8/2018, là ngày đầu tiên con được trải nghiệm một hành trình dài hơn hai mươi tiếng, băng qua đại dương xanh thẳm để đến một đất nước xa lạ. Ước mơ mà bấy lâu nay con ấp ủ, cuối cùng cũng đã đơm trái ngọt. Con đã tin là thế khi bản thân mình được sải bước qua những tòa nhà chọc trời, những dãy nhà được thiết kế theo phong cách châu âu, quả thật đây là một thế giới mới, một nơi mà con luôn mong đợi.

Nhưng cuộc sống vốn chẳng dễ dàng, rời xa khỏi vòng tay ấm áp của cha mẹ là bao giông tố. Bao nhiêu nỗ lực và quyết tâm của con dần dần bị lung lay, vì con quá yếu đuối trước những khó khăn mà con gặp phải. Cảm giác lạc lõng nơi xứ người khiến cho con thấy mình như cánh chim lạc bầy bị kẹt lại giữa tiết trời đông buốt giá. Dù biết rằng gia đình vẫn luôn cạnh bên con, vậy mà con chẳng thể nào sẻ chia hết cả nỗi lòng. Vì đây là ước mơ của con, là cuộc sống mà con đã chọn lựa. Thời gian cứ thế thấm thoát trôi đi, những nỗi niềm con thầm giấu kín dần trở thành khoảng cách vô hình giữa con và gia đình. Con bị cuốn theo bạn bè nơi đây, dành nhiều thời gian cho họ hơn cả gia đình mình.

Rồi cuộc đời ai nào hay được chữ ngờ, dịch bệnh Covid-19 khiến cuộc sống ở Canada của con bị đảo lộn. Mất việc vì nhà hàng con làm phải đóng cửa, lại không được nhận hỗ trợ của chính phủ và bảo hiểm y tế thời điểm đó của con bị hết hạn. Khi ấy, con phải sống dựa trên số tiền mà gia đình tích góp gửi qua trong vài tháng trời, nhốt mình trong phòng và theo dõi những biến đổi của dịch bệnh. Trong khoảng thời gian ấy, Việt Nam bắt đầu phát động những chuyến bay cứu trợ để đưa những người bị mắc kẹt khi đi du lịch, hay du học sinh muốn về nước tránh dịch. Nhưng con đã bỏ qua nhiều cơ hội được về, để bám trụ lại Canada cho đến kì nhập học mùa thu năm đó. Vì con không biết mình có được học trực tuyến hay phải học tại trường, nên con luôn lo sợ khi về rồi, nếu việc học bị trục trặc thì con khó có cơ hội được quay lại trở lại trong tình hình này.

Sống giữa dịch bệnh, sức khỏe con cũng dần sa sút, và khi cơ thể mệt mỏi đầu óc con người cũng chẳng thể nào tích cực. Và cứ thế, cơ thể con dần bị hủy hoại bởi những tác nhân gây bệnh bên ngoài, một trận cúm khi ấy cũng khiến cho con chật vật cả tuần liền. Ngay cả những vết thương bình thường cũng trở nên lâu lành hơn. Bây giờ con nhớ lại, nếu trong khoảng thời gian đó con mắc phải Covid-19, có lẽ con chẳng thể nào chống chọi được với nó.

“Sau cơn mưa, trời lại sáng”.

Dù con đã gây ra bao lầm lỗi, dù con đã có lúc lạnh nhạt, thiếu trách nhiệm với gia đình. Thì gia đình vẫn luôn kề cạnh con mỗi lúc, mỗi nơi. Cuộc sống của con ở trời Tây, không như con ước mong. Đầy chông gai và vất vả. Nhưng gia đình vẫn chẳng hề trách cứ khi con trai mình gục ngã, mà đỡ đần dìu dắt con tìm lại chính mình. Để từ đó, khiến con lắng nghe được nhịp đập của trái tim mình, lắng nghe được bao nhiêu cảm xúc đã bị mây mù che lấp.

Con quyết định trở về, rời bỏ Canada và việc học để trở về bên cạnh gia đình. Vì gia đình đối với con giờ đây là tất cả, chỉ cần có tình thương thì con người chúng ta có thể đứng lên sau bao thất bại để làm lại cuộc đời mình. Sau khi trở về, được nhìn ngắm cảnh sắc chân chất mộc mạc nơi quê nhà khiến cho lòng con bình yên đến lạ thường. Có lẽ từ đó, khiến cho trái tim của con thêm yêu cuộc sống hơn, và dần bén duyên với hành trình phụng sự xã hội.

Đến tận bây giờ, đã hơn bốn tháng con được đồng hành với quý ân nhân trên một con đường mới, một con đường mang đầy tình yêu thương và lợi ích đến biết bao con người. Từng bước chân con đi, từng cảnh sắc con thấy, ở những khu vực đói nghèo khiến con nhận ra cuộc đời mình còn may mắn hơn hàng triệu con người bất hạnh ngoài kia. Khoảng thời gian ở Canada của con vốn trắc trở, nhưng chẳng thể nào bằng những người cả đời sống trong cảnh màn trời chiếu đất. Con đường học vấn của con có nhiều lần vấp ngã, nhưng chẳng thể nào bằng những em bé lớn lên không biết được con chữ.

Ngày trước bản thân con, vốn dĩ còn mông lung vì không biết rằng mình sẽ làm những gì sau khi trưởng thành. Đi du học chỉ là một ước mơ, nhưng khi đạt được thì những điều mơ hồ phía sau nó khiến con chẳng thể nào kiên định. Nhưng giờ đây sau khi chứng kiến biết bao nhiêu con người đói khát ngoài kia, biết bao nhiêu trẻ em mơ cảnh đến trường, khiến cho con chẳng thể nào cầm được nước mắt. Những cảm xúc ấy, làm cho con hiểu tỏ được lòng mình, xây đắp cho con một mong ước mãnh liệt. Đó là dùng cả khoảng thời gian còn lại của mình để dâng tặng cho đời.

Nên qua đây, con hy vọng sẽ có nhiều cơ hội được đồng hành cùng với quý ân nhân tiếp tục hỗ trợ những người dân nghèo trong tương lai.  Và, con cũng muốn học tập thật tốt để bản thân có thể đem lại nhiều giá trị nhân văn cho cuộc đời, để có thể dùng tiền bạc và sức khỏe của chính mình biến ước mơ đến trường của các em nhỏ thành hiện thực. Vì con cũng đã từng vấp ngã nhưng tình thương của gia đình, của cuộc sống đã khiến cho con bước tiếp. Nên con cũng hy vọng các em nhỏ cũng sẽ được trao cho cơ hội viết lên câu chuyện của cuộc đời mình. Những câu chuyện mà trong đó, không còn những cảnh khốn cùng, đói rét, mà tràn ngập những ước mơ và tình yêu thương.

-Bảo Đức-

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *