Hoạt động,  Nhạc

Trái tim người vùng cao

Tí tách, tí tách,…

Mưa cứ thế rơi trên từng tán lá giữa tiết trời se lạnh mùa đông. Bầu trời bây giờ bị che lấp, mây mù phủ lên từng triền đồi một sự ủ rũ lạnh lẽo đến lạ. Gió cứ thế thổi từng cơn, phát ra tiếng lạch cạch của những mái tôn va vào nhau. Những, mái tranh nghèo ở dưới thung lũng nhỏ khúm núm nép vào nhau giữa cơn mưa.

Cơn mưa đêm qua đã tạnh hẳn. Sáng tinh mơ, khi những cánh rừng còn đang say ngủ, thì người dân làng đã bắt đầu thức giấc chuẩn bị cho một ngày làm việc đồng áng vất vả. Họ khoác lên mình những bộ đồ đã sờn rách, và nâu sậm nhuốm màu đất đỏ, mang theo những vật dụng cần thiết và bắt đầu hành trình vượt núi. Đường lên núi rất xa lại còn gian truân, họ phải vượt qua nhiều con sông, khe suối, lội qua những con đường đất đỏ và leo lên những con dốc tưởng chừng như thẳng đứng.

Mỗi ngày họ đều phải lặp đi lặp lại một hành trình như vậy, bởi vì bản làng của họ, vốn ở một thung lũng nhỏ, diện tích đất để ở vốn đã rất eo hẹp. Cho nên, để có thể canh tác nông sản họ phải kiếm tìm những vùng đất xa xôi. Từ dưới thung lũng ngước nhìn lên, đám trẻ có thể thấy trên đồi cao, có những hàng cây xanh mướt trải dài thẳng tắp, những hàng cây mà ba mẹ chúng cố gắng vun trồng mỗi ngày. Họ trân quý cỏ cây như ruột thịt, tại vì đó là nguồn sống, là mái nhà của họ nơi mảnh đất Tây Nguyên này.

Mặt trời bắt đầu ló dạng, gà bắt đầu gáy vang khắp cả xóm làng. Dưới từng tia nắng sớm, các em nhỏ đang cùng nhau cắp sách đến trường. Trường của em ở xa tít mù, nhưng ngày nào các em cũng phải đi bộ, các em lớn hơn dẫn các em nhỏ hơn đi thành từng hàng dài trên con đường làng đầy đất đỏ. Ba mẹ bận bịu ở trên nương, ông bà thì phải chăm lo em út ở nhà. Cho nên các em nhỏ đến tuổi đi học đã phải học cách tự lập, mỗi ngày cùng nhau chăm ngoan đến trường. Rồi khi ánh tà dương nhuốm vàng những tán lá, các em lại cùng nhau tung tăng trở về. Ngồi trước hiên nhà, các em chờ đợi bóng dáng mẹ cha, với đôi mắt tròn xoe, cùng một nụ cười chực chờ trên môi. Bởi vì mỗi lần mẹ cha về các em sẽ có quà, đôi khi là một ít trái cây mọc dại, hay vài con dế, nhành hoa,… Một món quà nhỏ, nhưng thể hiện được sự quan tâm lẫn nhau giữa cuộc sống ngắn ngủi này.

Một ngày cứ thế trôi qua. Có lẽ, một ngày như vậy thật đỗi bình thường với nhiều người. Tuy nhiên, cuộc sống nơi vùng cao, nơi bao hiểm nguy kề cạnh để có được một ngày bình yên đã là một điều may mắn. Đói nghèo vẫn luôn thường trực, phía sau ánh mắt trẻ thơ có thể là một cơ thể ốm yếu vì bệnh tật, hay ẩn sau nụ cười của mẹ cha là bao muộn phiền lo âu. Nhưng, họ vẫn tiếp tục cố gắng cho cuộc đời của chính mình và tương lai con trẻ. Sự cố gắng của họ, thể hiện qua những giọt mồ hôi dưới ánh nắng ban trưa trên ruộng đồng, những lời me ru bằng tiếng đồng bào mình thật thân thuộc, hay những nỗ lực để con được làm bạn với con chữ, mở mang kiến thức mới ở trường học.

Họ dần học cách hoà nhập với xã hội ngoài kia, nhưng trong tim họ vẫn luôn khắc ghi nguồn cội của chính mình. Họ giữ gìn bản sắc dân tộc, dạy con trẻ ngôn ngữ của người làng, để các em hiểu được tổ tiên ông cha mình, dạy các em từng điệu múa để các em gửi gắm tinh thần dân tộc mình và dạy các em học cách yêu thương để cho mọi người thấy tấm lòng của người dân vùng cao. Họ tràn đầy sức sống như những tán lá trong khu rừng đại ngàn, mộc mạc và chân chất như những gốc cây thẳng tắp mọc giữa đời xanh.

Có lẽ ai cũng biết Tây Nguyên vốn đẹp bởi vì núi rừng hùng vĩ, trùng trùng điệp điệp liên kết với nhau tạo thành những dãy núi, những thung lũng xanh mướt trải dài bất tận. Thì giờ đây, tình yêu thương, sự đoàn kết bền chặt của người dân vùng xa phần nào đã trở thành một cánh rừng khác lạ, ở nơi đó con người là cỏ cây còn tình yêu thương là gốc rễ.

Họ gắn bó bền chặt bên nhau tạo thành cảnh đẹp của Tây Nguyên, nơi không chỉ có cây cối mà còn có những xóm làng nhỏ, nơi ấm nồng nghĩa tình qua tháng năm. Và cũng vì tình cảm thiêng liêng cao cả ấy, họ nguyện cống hiến cả đời mình cho xóm làng, sẻ chia những thứ nhỏ nhặt dù đói hay no, và thương yêu lẫn nhau dù bệnh tật hay đói nghèo.

Tâm hồn của những người con Tây Nguyên thật đẹp đẽ, như những cánh rừng. Nhưng giờ đây, những cánh rừng ngày càng bị tàn phá, liệu tâm hồn của họ có còn vẹn nguyên? Đáng buồn thay, những con người đáng thương ấy, đã phải sống trong cảnh cơ cực đói nghèo, còn phải chịu thêm biết bao cảnh khốn cùng bởi vì sự ô nhiễm. Đất đỏ cũng dần bạc màu, những con suối chẳng còn trong trẻo, còn những cánh rừng thì đang chết trong héo mòn. Thì liệu ước mong một tương lai tươi đẹp cho Tây Nguyên của họ có còn thực hiện được hay không? Khi ngay cả chính bản thân họ cũng dần kiệt quệ theo năm tháng.

“Có lẽ, họ sẽ rời bỏ làng.” – Con đã từng nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, họ vẫn sống. Họ vẫn gắn bó với làng, như cái cây không thể từ bỏ khu rừng của chính mình. Họ vẫn còn hy vọng vào ước mơ của mình, nhưng ước mơ đó có thể chỉ một mình họ thì chẳng thể nào với tới. Đó là lý do, người đồng bào nghèo khó nơi đây, vẫn có một khát khao nhỏ bé, rằng ai đó ngoài kia có thể hiểu được tấm lòng của họ. Để rồi, trái tim của mọi người có thể hoà chung một nhịp đập, san sẻ được biết bao yêu thương, cùng nhau phấn đấu cho ngày mai. Từ đó, xây đắp lên một Tây Nguyên tươi đẹp giữa cuộc đời này, vì khu rừng của họ chẳng sẽ úa tàn nữa, mà được vun trồng thêm biết bao nhiêu loài hoa, loài cây rực rỡ sắc màu.

-Bảo Đức-




 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *